A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Bài dự Thi: "Nét đẹp ảnh công đoàn"

Người ta không có quyền lựa chọn nơi mình sinh ra, cũng không được chọn cha mẹ mình như thế nào....Nhưng người ta có quyền chọn cách mình sẽ sống như thế nào...

Chúng tôi theo chân em Hà Văn Đạt về nhà em ở tại khu Cọ Sơn 2, nơi gia đình em sinh sống chia sẻ cùng em phần nào nỗi vất vả mà em cùng gia đình đang chịu đựng qua ngày. Trên con đường đất đỏ gập ghềnh dẫn lối chúng tôi vào căn nhà sàn cũ kĩ đã xiêu vẹo vì thời gian. Nơi đây bố của em Hà Văn Đạt đang nằm dưỡng bệnh ngày qua ngày chống chọi với căn bệnh ung thư gan. Gia đình của Đạt có 5 thành viên: Bố, mẹ, hai chị gái và Đạt. Từ ngày bố em đổ bệnh, người làm kinh tế, trụ cột chính trong gia đình của em là mẹ của Đạt. Vì lo chữa chạy cho bố của Đạt mà mẹ của em thường xuyên phải đi làm xa nhà. Còn hai chị gái cũng đang theo học cấp 2 trường Tiểu học Thu Ngạc và ở lại bán trú đến cuối tuần mới về thăm nhà một lần. Vắng người lớn trong nhà, bố ốm đau nằm một chỗ nên mọi việc nhà đều là tay em làm. Ở cái tuổi của em trong khi các bạn chỉ lo học và chơi, vậy mà em còn kiêm cả chăm sóc người bố ốm đau...Chỉ nghĩ đến đây, chúng tôi thấy khóe mắt cay cay, nghẹn đắng ở cổ của mình vì thương em.

Biết hoàn cảnh của em nên thầy giáo chủ nhiệm Nguyễn Tiến Dũng luôn ân cần chỉ bảo cho em học hành, bởi thầy biết chỉ ở trên lớp em mới có thời gian học, có thể chơi như bao bạn học sinh khác. Và khi trở về nhà em lại bận rộn chăm sóc người bố ốm đau.

Những phút giờ ra chơi ít ỏi, được chơi cùng các bạn, đọc sách báo khiến Đạt rất vui. Dù trong lòng em còn mang bao mặc cảm, lo lắng cho bố...

   Chúng tôi hiểu sự chia sẻ lúc này rất nhỏ bé so với hoàn cảnh hiện tại của em học sinh Hà Văn Đạt. Hơn tất cả là những tấm lòng, là sự quan tâm, lời động viên của toàn thể cán bộ giáo viên trường Tiểu học Thu Ngạc dành cho gia đình em. Mong em luôn cố gắng vượt khó vươn lên hoàn cảnh khó khăn này.

      Sau này là nụ cười, là nước mắt, là tiếc nuối hay là viên mãn...tất cả đều từ cuộc sống mà em đã chọn.

          Cho đi – là còn mãi...

Tác giả: Hoàng Thị Thêm


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan