A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

NHỮNG KỈ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG

KỈ niệm một thời

NHỮNG KỈ NIỆM SÂU SẮC VỀ MÁI TRƯỜNG 

Thời gian cứ thế trôi qua như thoi đưa, vậy là thấm thoắt đã mười năm học sắp trôi qua. Một cô giáo trẻ ngày nào còn bỡ ngỡ khi bước chân đến đây. Giờ đã sắp phải nói lời chia tay với mái trường này, với đồng nghiệp và học sinh nơi đây không biết rằng chặng đường sắp tới tôi đi sẽ ra sao nhưng trong tâm trí tôi luôn nhớ về nơi mà tôi đã từng cống hiến sức trẻ của mình giúp các em học sinh những đứa con thân yêu của tôi trưởng thành.

Vậy đấy, thời gian trôi qua có bao giờ trở lại, suốt những năm tháng qua gắn bó với đồng nghiệp và mái trường, nơi đã để lại cho tôi biết bao nhiêu kỉ niệm của một thời không thể nào quên. Bất chợt những kỉ niệm trong tôi chợt ùa về một cách rõ nét hơn bao giờ hết đưa tôi trở về những ngày tháng dắt tay đón những đứa trẻ còn khóc lóc nức nở không muốn xa cha mẹ khi bước chân tới lớp. Nhớ ngày nào ngôi trường mang tên Trường Tiểu học Thu Ngạc còn xa lạ với tôi, ngôi trường đã dìu dắt biết bao thế hệ học sinh. Có lẽ ấn tượng đầu tiên về ngôi trường TH Thu Ngạc này phải kể đến "con dốc"những ngày mưa đường chưa được sửa chữa và rải nhựa, ôi một con dốc với ngã ba trơn trượt không thể di chuyển bằng các phương tiện mà phải đeo những đôi ủng dài để lội qua. Trường còn có những điểm trường lẻ trên cao đường đi lại rất khó khăn, biết bao lần tôi đứng trên đỉnh dốc nhìn sương mù dày đặc rừng cây âm u tôi rất sợ hãi, nhưng vì một lẽ nơi đó có những gương mặt ngây thơ đang ngóng ngóng, trông trông cô tới chờ mong những bài học mới, chờ mong cô giảng bài, cô kể chuyện và cả những bài hát mà cô hát cho chúng em nghe... Thật sự, trước khi trở thành một thành viên trong ngôi nhà Thu Ngạc, tôi đã dành một tình yêu trọn vẹn cho ngôi trường này. Thời gian gắn bó với ngôi trường trong suốt quãng thời thanh xuân của tôi còn nhiều hơn là khoảng thời gian ở nhà. Ngôi trường gắn bó với tôi cả lúc vui lẫn lúc buồn, thật nhiều, thật nhiều những kỉ niệm nơi đây.

Tiếng thầy cô những người đồng nghiệp quen thuộc của tôi giảng bài hăng say trên lớp vẫn văng vẳng đâu đây. Rồi là những nụ cười khi thấy những đứa học sinh của mình đạt điểm cao, đạt nhiều thành tích cao trong học tập, đang dần trưởng thành theo năm tháng. Rồi là những giọt nước mắt đượm buồn khi thấy học sinh của mình bị điểm kém, không nghe lời, lười học, ... tất cả những kỉ niệm đó sẽ theo tôi suốt cuộc đời này.

Tôi phải cảm ơn, cảm ơn thật nhiều tới ngôi nhà chung đã giúp tôi vững vàng chuyên môn nghiệp vụ, giúp tôi xây được nhiều ước mơ hơn cho cuộc đời này, không biết rồi mai đây tôi chuyển về trường mới công tác có còn được sống trong không khí hạnh phúc đầm ấm như xưa không, tôi sẽ cố gắng đem hết sức mình để có thể mang lại điều tốt đẹp nhất cho cuộc đời này. Dù thời gian có trôi qua nhiều biết mấy, phủ bụi và xóa nhòa đi tất cả thì tình cảm dành cho mái trường, đồng nghiệp và các em học sinh nơi đây vẫn luôn đong đầy và trọn vẹn.

 


Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan